南鄉子 其三

清代 顧貞立
不耐坐殘更。常祝華胥夢莫醒。卻怪曉風吹薄幕,窗欞。 為乘清光補未曾。 機杼自縱橫。腕怯難拈絮一星。自笑無能如絡緯,聲聲。 咽盡寒霜兩翼輕。
nài zuò cán gēng cháng zhù huá mèng xǐng què guài xiǎo fēng chuī báo   chuāng líng
wèi chéng qīng guāng wèi céng
zhù zòng héng wàn qiè nán niān xīng xiào néng luò wěi   shēng shēng
yàn jǐn hán shuāng liǎng qīng