南乡子•采兰

清代 彭孙遹
微雨过池塘。玉骨才胜翠莞凉。乍起犹然閒徙倚,纱窗。 一叶红蕖坠笔床。 楚畹媚幽芳。小摘兰丛助晓妆。半晌沉吟缘底事,思量。 有个人儿竟体香。
wēi guò chí táng cái shèng cuì guǎn liáng zhà yóu rán xián shā chuāng        
hóng zhuì chuáng  
chǔ wǎn mèi yōu fāng xiǎo zhāi lán cóng zhù xiǎo zhuāng bàn shǎng chén yín yuán shì liáng        
yǒu rén er jìng xiāng