南乡子
檀板称歌喉。唱到消魂韵转幽。便觉丝簧难比似,风流。
一串骊珠不断头。
惟酒可忘忧。况复卢家有莫愁。醉倒不知天早晚,云收。
花影侵窗月满楼。
tán
檀
bǎn
板
chēng
称
gē
歌
hóu
喉
chàng
。
dào
唱
xiāo
到
hún
消
yùn
魂
zhuǎn
韵
yōu
转
biàn
幽
jué
。
sī
便
huáng
觉
nán
丝
bǐ
簧
sì
难
fēng
比
liú
似
,
风
流
。
yī
一
chuàn
串
lí
骊
zhū
珠
bù
不
duàn
断
tóu
头
。
wéi
惟
jiǔ
酒
kě
可
wàng
忘
yōu
忧
kuàng
。
fù
况
lú
复
jiā
卢
yǒu
家
mò
有
chóu
莫
zuì
愁
dào
。
bù
醉
zhī
倒
tiān
不
zǎo
知
wǎn
天
yún
早
shōu
晚
,
云
收
。
huā
花
yǐng
影
qīn
侵
chuāng
窗
yuè
月
mǎn
满
lóu
楼
。