南浦·题王佑遐前辈春明感旧图,次其游龙树寺韵

清代 吴庆焘
回首总魂销,看泥仍爪印,愁难眉扫。陈迹付新图,伤心是、蓬莱水浅天小。 当年玉局,鹤飞高出风尘表。尽有命宫磨蝎恨,也算几生修到。 而今一梦槐安,剩宣南荒屋,竹围松绕。春色二分空,谁相约、更与数花寻草。 凭阑放眼,远山皴碧摩空峭。读罢离骚邻笛咽,肠断旧游人少。
huí shǒu zǒng hún xiāo   kàn réng zhǎo yìn   chóu nán méi sǎo chén xīn shāng   xīn shì péng lái shuǐ qiǎn tiān xiǎo      
dāng nián   fēi gāo chū fēng chén biǎo jǐn yǒu mìng gōng xiē hèn   suàn shēng xiū dào    
ér jīn mèng huái ān   shèng xuān nán huāng   zhú wéi sōng rào chūn èr fēn kōng shuí   xiāng yuē gèng shù huā xún cǎo      
píng lán fàng yǎn   yuǎn shān cūn kōng qiào sāo lín yàn cháng   duàn jiù yóu rén shǎo