南浦 其二

清代 薛时雨
软翠泛迢迢,是绝佳、春江设色图谱。老我卧烟波,沙堤上、常狎睡鸥拳鹭。 拖蓝染黛,无端荡起愁千缕。临流洄溯,伤一舸难归,好春虚度。 当时送客怀人,惯肠断西洲,魂滑南浦,逝水促华年,新来恨、更比别情酸楚。 桃根渺矣,那堪重唤江头渡。可怜弱絮。问甚日成萍,随流飘去。
ruǎn cuì fàn tiáo tiáo   shì jué jiā chūn jiāng shè lǎo yān   shā shàng cháng xiá shuì ōu quán
tuō lán rǎn dài   duān dàng chóu qiān lín liú huí   shāng nán guī   hǎo chūn
dāng shí sòng huái 怀 rén   guàn cháng duàn 西 zhōu   hún huá nán   shì shuǐ huá nián   xīn lái hèn gèng bié qíng suān chǔ
táo gēn miǎo   kān zhòng huàn jiāng tóu lián ruò wèn shén chéng píng   suí liú piāo