南浦(前题)

宋代 王沂孙
柳外碧连天,漾翠纹渐平,低蘸云影。应是雪初消,巴山路、蛾眉乍窥清镜。绿痕无际,几番漂荡江南恨。弄波素袜知甚处,空把落红流尽。 何时橘里莼乡,泛一舸翩翩,东风归兴。孤梦绕沧浪,苹花岸、漠漠雨昏烟暝。连筒接缕,故溪深掩柴门静。只愁双燕衔芳去,拂破蓝光千顷。
liǔ wài lián tiān   yàng cuì wén jiàn píng   zhàn yún yǐng yìng shì xuě chū xiāo   shān é méi zhà kuī qīng jìng 绿 hén   fān piāo dàng jiāng nán hèn nòng zhī shén chù   kōng luò hóng liú jǐn
shí chún xiāng   fàn piān piān   dōng fēng guī xīng mèng rào cāng làng   píng huā àn hūn yān míng lián tǒng jiē   shēn yǎn chái mén jìng zhǐ chóu shuāng yàn xián fāng   lán guāng qiān qǐng