南浦(前題)

宋代 王沂孫
柳外碧連天,漾翠紋漸平,低蘸雲影。應是雪初消,巴山路、蛾眉乍窺清鏡。綠痕無際,幾番漂蕩江南恨。弄波素襪知甚處,空把落紅流盡。 何時橘里蓴鄉,泛一舸翩翩,東風歸興。孤夢繞滄浪,苹花岸、漠漠雨昏煙暝。連筒接縷,故溪深掩柴門靜。只愁雙燕銜芳去,拂破藍光千頃。
liǔ wài lián tiān   yàng cuì wén jiàn píng   zhàn yún yǐng yìng shì xuě chū xiāo   shān é méi zhà kuī qīng jìng hén   fān piāo dàng jiāng nán hèn nòng zhī shén chù   kōng luò hóng liú jǐn
shí chún xiāng   fàn piān piān   dōng fēng guī xīng mèng rào cāng làng   píng huā àn hūn yān míng lián tǒng jiē   shēn yǎn chái mén jìng zhǐ chóu shuāng yàn xián fāng   lán guāng qiān qǐng