南浦二首 其二

清代 李慈铭
帘重雨垂垂,到黄昏、又是晴期无准。微醉更添衣,重篝腻、先到江南梅信。 扶头睡味,殢人依旧年时病。多恐银荷灯照处,闲了水晶双枕。 梦中还问红楼,只纱窗、似雾琴弦微润。燕子不归来,葳蕤琐、斜阁栏干秋影。 空阶点滴,漏声遥隔重门静。为想禅床同听客,凋得几丝青鬓。
lián zhòng chuí chuí   dào huáng hūn yòu shì qíng zhǔn wēi zuì gèng tiān zhòng gōu   xiān dào jiāng nán méi xìn        
tóu shuì wèi   rén jiù nián shí bìng duō kǒng yín dēng zhào chù xián   le shuǐ jīng shuāng zhěn    
mèng zhōng hái wèn hóng lóu   zhǐ shā chuāng shì qín xián wēi rùn yàn zi guī lái wēi ruí   suǒ xié lán gān qiū yǐng        
kōng jiē diǎn   lòu shēng yáo chóng mén jìng wèi xiǎng chán chuáng tóng tīng diāo   qīng bìn