南浦 春草

清代 蒋春霖
绿意隐汀沙,雪痕消、又润村村酥雨。山晓睡容酥,斜阳外、深浅青无重数。 飞飞蝴蝶,荒庭也是春来处。千里相思谁种出,搀了二分尘土。 年年空怨裙腰,甚愁根欲刬、东风未许。接岸绿波平,销魂事、第一送君南浦。 莺啼几度。凭高不见天涯路。陌上闲花开落后,多少马蹄归去。
绿 yǐn tīng shā   xuě hén xiāo yòu rùn cūn cūn shān xiǎo shuì róng xié yáng   wài shēn qiǎn qīng chóng shù        
fēi fēi dié   huāng tíng shì chūn lái chù qiān xiāng shuí zhǒng chū chān   le èr fēn chén    
nián nián kōng yuàn qún yāo   shén chóu gēn chǎn dōng fēng wèi jiē àn píng 绿 xiāo hún   shì sòng jūn nán        
yīng píng gāo jiàn tiān shàng xián huā kāi luò hòu duō shǎo   guī