南楼
狂搔白发倚南楼,落日边声入暮愁。万里长风谁破浪,一时沧海遂横流。
敢言多垒非吾耻,空复崩天负杞忧。安得甘霖洗兵马,浮云明灭思悠悠。
kuáng
狂
sāo
搔
bái
白
fà
发
yǐ
倚
nán
南
lóu
楼
,
luò
落
rì
日
biān
边
shēng
声
rù
入
mù
暮
chóu
愁
wàn
。
lǐ
万
cháng
里
fēng
长
shuí
风
pò
谁
làng
破
yī
浪
,
shí
一
cāng
时
hǎi
沧
suì
海
héng
遂
liú
横
流
。
gǎn
敢
yán
言
duō
多
lěi
垒
fēi
非
wú
吾
chǐ
耻
,
kōng
空
fù
复
bēng
崩
tiān
天
fù
负
qǐ
杞
yōu
忧
ān
。
dé
安
gān
得
lín
甘
xǐ
霖
bīng
洗
mǎ
兵
fú
马
,
yún
浮
míng
云
miè
明
sī
灭
yōu
思
yōu
悠
悠
。