南涧

宋代 韩元吉
高岩跨层巅,一径入苍翠。 三休彻上头,却立睨平地。 当年宝藏兴,中夜出光气。 至今石疑裂,篝火尚能记。 盈虚谁可测,开阖神自秘。 空房有残僧,肌冷夜无寐。
gāo yán kuà céng diān   jìng cāng cuì  
sān xiū chè shàng tou   què píng  
dāng nián bǎo zàng xīng   zhōng chū guāng  
zhì jīn shí liè   gōu huǒ shàng néng  
yíng shuí   kāi shén  
kōng fáng yǒu cán sēng   lěng mèi