南澗

宋代 韓元吉
高岩跨層巔,一徑入蒼翠。 三休徹上頭,卻立睨平地。 當年寶藏興,中夜出光氣。 至今石疑裂,篝火尚能記。 盈虛誰可測,開闔神自秘。 空房有殘僧,肌冷夜無寐。
gāo yán kuà céng diān   jìng cāng cuì  
sān xiū chè shàng tou   què píng  
dāng nián bǎo zàng xīng   zhōng chū guāng  
zhì jīn shí liè   gōu huǒ shàng néng  
yíng shuí   kāi shén  
kōng fáng yǒu cán sēng   lěng mèi