南海刘阃帅席间有成

宋代 王称
雨收云散海天空,万里相逢兴不穷。画戟辕门閒夜月,高堂粉署坐薰风。 也知弓剑长悬久,且仗壶觞宴坐同。枥马乱嘶邀上客,佩鱼初妥列群公。 芳尊琼醴蒲萄色,锦席雕盘荔子红。作客久经南瘴远,当筵偏激剑歌雄。 玉绳低绕双星外,银甲移来一笑中。醉后忽思骠骑幕,灯前含笑看吴鸿。
shōu yún sàn hǎi tiān kōng   wàn xiāng féng xīng qióng huà yuán mén xián yuè   gāo táng fěn shǔ zuò xūn fēng
zhī gōng jiàn zhǎng xuán jiǔ   qiě zhàng shāng yàn zuò tóng luàn yāo shàng   pèi chū tuǒ liè qún gōng
fāng zūn qióng táo   jǐn diāo pán hóng zuò jiǔ jīng nán zhàng yuǎn   dāng yán piān jiàn xióng
shéng rào shuāng xīng wài   yín jiǎ lái xiào zhōng zuì hòu biāo   dēng qián hán xiào kàn hóng 鸿