南归题扬州竹西亭

宋代 曾几
往岁出芜城,飘然一客星。 又从江北路,重到竹西亭。 楚岸宽围碧,吴山远借青。 圣时还旧观,歌吹月中听。
wǎng suì chū chéng   piāo rán xīng  
yòu cóng jiāng běi   zhòng dào zhú 西 tíng  
chǔ àn kuān wéi   shān yuǎn jiè qīng  
shèng shí hái jiù guān   chuī yuè zhōng tīng