暮投承天习静房与老僧夜酌复和清虚堂韵一首

明代 沈周
临昏细雨如撒沙,城中官府已散衙。空林古寺叶满地,墙角仅见山茶花。 系舟未稳促沽酒,布帘尚曳河西家。老僧开门振高木,宿鸟续续番鸱鸦。 松寮竹榻古且静,人影凌乱灯含葩。殷勤小行颇展敬,酾酒莫及先烹茶。 更添香炷侑清啜,坐久不觉蒲牢挝。三杯破冻聊尔耳,俗虑脱臆如人爬。 浮生岁月聚散过,抚事感老徒兴嗟。净方频来亦夙契,敢惜片语偿烟霞。
lín hūn shā   chéng zhōng guān sàn kōng lín mǎn qiáng   jiǎo jǐn jiàn shān chá huā    
zhōu wèi wěn jiǔ   lián shàng 西 jiā lǎo sēng kāi mén zhèn gāo   niǎo 宿 fān chī    
sōng liáo zhú qiě jìng   rén yǐng líng luàn dēng hán yīn qín xiǎo xíng zhǎn jìng shāi   jiǔ xiān pēng chá    
gèng tiān xiāng zhù yòu qīng chuài   zuò jiǔ jué láo sān bēi dòng liáo ěr ěr   tuō rén    
shēng suì yuè sàn guò   shì gǎn lǎo xīng jiē jìng fāng pín lái gǎn   piàn cháng yān xiá