暮秋宿友人居

唐代 无可
招我郊居宿,开门但苦吟。秋眠山烧尽,暮歇竹园深。 寒浦鸿相叫,风窗月欲沈。翻嫌坐禅石,不在此松阴。
zhāo jiāo 宿   kāi mén dàn yín qiū mián shān shāo jǐn   xiē zhú yuán shēn
hán hóng 鸿 xiāng jiào   fēng chuāng yuè shěn fān xián zuò chán shí   zài sōng yīn