暮秋感兴
苒苒前期远,穷途一可伤。
有时闻落叶,不语立残阳。
塞草秋先白,溪沙晚更光。
那堪望天末,燕雁又成行。
rǎn
苒
rǎn
苒
qián
前
qī
期
yuǎn
远
,
qióng
穷
tú
途
yī
一
kě
可
shāng
伤
。
yǒu
有
shí
时
wén
闻
luò
落
yè
叶
,
bù
不
yǔ
语
lì
立
cán
残
yáng
阳
。
sāi
塞
cǎo
草
qiū
秋
xiān
先
bái
白
,
xī
溪
shā
沙
wǎn
晚
gèng
更
guāng
光
。
nà
那
kān
堪
wàng
望
tiān
天
mò
末
,
yàn
燕
yàn
雁
yòu
又
chéng
成
háng
行
。