木兰花慢·过秦淮旷望

宋代 秦观
过秦淮旷望, 迥潇洒、绝纤尘, 爱清景风蛩。 吟鞭醉帽,时度疏林, 秋来政情味淡。 更一重烟水一重云, 千古行人旧恨, 尽应分付今人。 渔村。望断衡门。 芦荻浦、雁先闻。 对触目凄凉, 红凋岸蓼,翠减汀萍, 凭高正千嶂黯。 便无情到此也销魂。 江月知人念远, 上楼来照黄昏。
guò qín huái kuàng wàng  
jiǒng xiāo jué xiān chén  
ài qīng jǐng fēng qióng
yín biān zuì mào   shí shū lín  
qiū lái zhèng qíng wèi dàn
gèng zhòng yān shuǐ zhòng yún  
qiān xíng rén jiù hèn  
jǐn yīng fèn jīn rén
cūn wàng duàn héng mén
yàn xiān wén
duì chù liáng  
hóng diāo àn liǎo   cuì jiǎn tīng píng  
píng gāo zhèng qiān zhàng àn
biàn 便 qíng dào xiāo hún
jiāng yuè zhī rén niàn yuǎn  
shàng lóu lái zhào huáng hūn