木兰花慢 歌者樊娃索赋
爱人间尤物,信花月、与精神。听歌串骊珠,声匀象板,咽水萦云。
风流旧家樊素,记樱桃、名动洛阳春。千古东山高兴,一时北海清樽。
天公不禁自由身。放我醉红裙。想故国邯郸,荒台老树,尽赋招魂。
青山几年无恙,但泪痕、差比向来新。莫要琵琶写恨,与君同是行人。
ài
爱
ren
人
jiān
间
yóu
尤
wù
物
,
xìn
信
huā
花
yuè
月
yǔ
、
jīng
与
shén
精
tīng
神
gē
。
chuàn
听
lí
歌
zhū
串
shēng
骊
yún
珠
,
xiàng
声
bǎn
匀
yàn
象
shuǐ
板
,
yíng
咽
yún
水
萦
云
。
fēng
风
liú
流
jiù
旧
jiā
家
fán
樊
sù
素
,
jì
记
yīng
樱
táo
桃
míng
、
dòng
名
luò
动
yáng
洛
chūn
阳
qiān
春
gǔ
。
dōng
千
shān
古
gāo
东
xīng
山
yī
高
shí
兴
,
běi
一
hǎi
时
qīng
北
zūn
海
清
樽
。
tiān
天
gōng
公
bù
不
jīn
禁
zì
自
yóu
由
shēn
身
fàng
。
wǒ
放
zuì
我
hóng
醉
qún
红
xiǎng
裙
gù
。
guó
想
hán
故
dān
国
huāng
邯
tái
郸
,
lǎo
荒
shù
台
jǐn
老
fù
树
,
zhāo
尽
hún
赋
招
魂
。
qīng
青
shān
山
jǐ
几
nián
年
wú
无
yàng
恙
,
dàn
但
lèi
泪
hén
痕
chà
、
bǐ
差
xiàng
比
lái
向
xīn
来
mò
新
yào
。
pí
莫
pa
要
xiě
琵
hèn
琶
yǔ
写
jūn
恨
,
tóng
与
shì
君
xíng
同
rén
是
行
人
。