木蘭花慢 歌者樊娃索賦

元代 白樸
愛人間尤物,信花月、與精神。聽歌串驪珠,聲勻象板,咽水縈雲。 風流舊家樊素,記櫻桃、名動洛陽春。千古東山高興,一時北海清樽。 天公不禁自由身。放我醉紅裙。想故國邯鄲,荒台老樹,盡賦招魂。 青山幾年無恙,但淚痕、差比向來新。莫要琵琶寫恨,與君同是行人。
ài ren jiān yóu   xìn huā yuè jīng shén tīng chuàn zhū shēng yún   xiàng bǎn yàn shuǐ   yíng yún      
fēng liú jiù jiā fán   yīng táo míng dòng luò yáng chūn qiān dōng shān gāo xīng shí   běi hǎi qīng zūn      
tiān gōng jīn yóu shēn fàng zuì hóng qún xiǎng guó hán dān huāng tái   lǎo shù jǐn   zhāo hún      
qīng shān nián yàng   dàn lèi hén chà xiàng lái xīn yào pa xiě hèn jūn   tóng shì xíng rén