牡丹

唐代 方干
不逢盛暑不冲寒,种子成丛用法难。醉眼若为抛去得, 狂心更拟折来看。凌霜烈火吹无艳,裛露阴霞晒不干。 莫道娇红怕风雨,经时犹自未凋残。
féng shèng shǔ chōng hán   zhǒng zi chéng cóng yòng nán zuì yǎn ruò wéi pāo de  
kuáng xīn gèng zhé lái kàn líng shuāng liè huǒ chuī yàn   yīn xiá shài gàn
dào jiāo hóng fēng   jīng shí yóu wèi diāo cán