牡丹

唐代 方干
不逢盛暑不沖寒,種子成叢用法難。醉眼若為拋去得, 狂心更擬折來看。凌霜烈火吹無艷,裛露陰霞曬不干。 莫道嬌紅怕風雨,經時猶自未凋殘。
féng shèng shǔ chōng hán   zhǒng zi chéng cóng yòng nán zuì yǎn ruò wéi pāo de  
kuáng xīn gèng zhé lái kàn líng shuāng liè huǒ chuī yàn   yīn xiá shài gàn
dào jiāo hóng fēng   jīng shí yóu wèi diāo cán