牡丹

宋代 石延年
春风晴昼起浮光,玉作肌肤罗作裳。 独步世无吴苑艳,浑身天与汉宫香。 一生多怨终羞语,未剪相思已断肠。
chūn fēng qíng zhòu guāng   zuò luó zuò shang
shì yuàn yàn   hún shēn tiān hàn gōng xiāng
shēng duō yuàn zhōng xiū   wèi jiǎn xiāng duàn cháng