牡丹

宋代 石延年
春風晴晝起浮光,玉作肌膚羅作裳。 獨步世無吳苑艷,渾身天與漢宮香。 一生多怨終羞語,未剪相思已斷腸。
chūn fēng qíng zhòu guāng   zuò luó zuò shang
shì yuàn yàn   hún shēn tiān hàn gōng xiāng
shēng duō yuàn zhōng xiū   wèi jiǎn xiāng duàn cháng