暮春二首 其二

宋代 陆游
绿叶枝头密,青芜陌上深。江山妨极目,天地入孤吟。 身已双蓬鬓,家惟一素琴。世情君莫说,头痛欲涔涔。
绿 zhī tóu   qīng shàng shēn jiāng shān fáng tiān   yín    
shēn shuāng péng bìn   jiā wéi qín shì qíng jūn shuō tóu   tòng cén cén