暮春

宋代 王禹偁
索寞红芳又一年,老郎空解惜春残。 才闻莺啭夸杨柳,已被蝉声哭牡丹。 壮志休磨三尺剑,白头谁藉两梁冠。 酒罇何必劳人劝,且折余花更尽欢。
suǒ hóng fāng yòu nián   lǎo láng kōng jiě chūn cán
cái wén yīng zhuàn kuā yáng liǔ   bèi chán shēng dan
zhuàng zhì xiū sān chǐ jiàn   bái tóu shuí liǎng liáng guān
jiǔ zūn láo rén quàn   qiě zhé huā gèng jìn huān