墨竹歌 其二

明代 释宗泐
魏公文章妙天下,世称善书兼善画。松雪高斋秋气清,照眼琅玕入模写。 一竿秀出何潇洒,美人独立疏而野。九疑云老楚江寒,翠盖临风为谁把。
wèi gōng wén zhāng miào tiān xià   shì chēng shàn shū jiān shàn huà sōng xuě gāo zhāi qiū qīng zhào   yǎn láng gān xiě    
gān 竿 xiù chū xiāo   měi rén shū ér jiǔ yún lǎo chǔ jiāng hán cuì   gài lín fēng wèi shuí