摸鱼子 出玉门,游雅丹龙城

明代 汪洋
问黄尘漫天垂恨,残墩兀兀谁语。荒原望极无今昔,虎士龙骧何处。 春几缕。怕听到风深,呜咽征人句。胡杨声苦。挽藉地寒阳,半沈沙海,云溃如烽举。 楼兰路,恍惚往来僧贾。兴亡容我来顾。石城寂寂墙千武,其上苍鹰正翥。 身似絮。待系马持觞,聊此飘零伫。流光屡误。梦静洗胡氛,目穷天罅,新月携疏雨。
wèn huáng chén màn tiān chuí hèn   cán dūn shuí huāng yuán wàng jīn   shì lóng xiāng chǔ    
chūn tīng dào fēng shēn   zhēng rén yáng shēng wǎn hán yáng bàn shěn shā   hǎi yún kuì   fēng        
lóu lán   huǎng wǎng lái sēng jiǎ xīng wáng róng lái shí chéng qiáng qiān shàng   cāng yīng zhèng zhù      
shēn shì dài chí shāng liáo   piāo líng zhù liú guāng mèng jìng fēn qióng tiān   xià xīn yuè xié   shū