摸魚子 出玉門,游雅丹龍城

明代 汪洋
問黃塵漫天垂恨,殘墩兀兀誰語。荒原望極無今昔,虎士龍驤何處。 春幾縷。怕聽到風深,嗚咽征人句。胡楊聲苦。挽藉地寒陽,半沈沙海,雲潰如烽舉。 樓蘭路,恍惚往來僧賈。興亡容我來顧。石城寂寂牆千武,其上蒼鷹正翥。 身似絮。待系馬持觴,聊此飄零佇。流光屢誤。夢靜洗胡氛,目窮天罅,新月攜疏雨。
wèn huáng chén màn tiān chuí hèn   cán dūn shuí huāng yuán wàng jīn   shì lóng xiāng chǔ    
chūn tīng dào fēng shēn   zhēng rén yáng shēng wǎn hán yáng bàn shěn shā   hǎi yún kuì   fēng        
lóu lán   huǎng wǎng lái sēng jiǎ xīng wáng róng lái shí chéng qiáng qiān shàng   cāng yīng zhèng zhù      
shēn shì dài chí shāng liáo   piāo líng zhù liú guāng mèng jìng fēn qióng tiān   xià xīn yuè xié   shū