摸鱼儿 与友人别

明代 一灵
放兰舟、溯江西上,渺茫云树何处。天涯相见频相别,同作水边风絮。 春欲去,恨故苑、莺花总付烟和雨。离情罢诉!教夜半啼鹃、声声向月,为写此愁苦。 思重会,定在吴阊古渡,吹箫城下应许。英雄失路皆无策,渐使浣纱怜汝。 君莫取,鸿鹄在、他时自有凌霄羽。功名粪土!且满酌霜醪,还携渔艇,共醉白苹渚。
fàng lán zhōu jiāng shàng 西 miǎo   máng yún shù chǔ tiān xiāng jiàn pín xiāng bié tóng zuò   shuǐ biān fēng      
chūn   hèn yuàn yīng huā zǒng yān qíng jiào   bàn juān shēng shēng xiàng yuè wèi xiě   chóu        
zhòng huì   dìng zài chāng   chuī xiāo chéng xià yīng yīng xióng shī jiē jiàn   shǐ huàn 使 shā lián    
jūn   hóng 鸿 zài shí yǒu líng xiāo gōng míng fèn qiě mǎn   zhuó shuāng láo hái xié   tǐng gòng zuì   bái píng zhǔ