摸鱼儿 春恨

明代 陈霆
竟因循、清明过了,依然春恨如旧。落花狼藉重门闭,长是恹恹中酒。 从拆手。最苦是、断肠院落黄昏后。风狂雨骤。更燕子无聊,杜鹃有怨,添上个消瘦。 寻春约,惆怅参差难就。韩香犹在襟袖。绿阴啼鴂章台路,疏了傍花随柳。 还念否。嗟两地、云轻雨薄空回首。音书未有。莫去问鳞鸿,山长水远,知在甚时候。
jìng yīn xún qīng míng guò le   rán chūn hèn jiù luò huā láng chóng mén cháng shì   yān yān zhōng jiǔ      
cóng chāi shǒu zuì shì duàn cháng yuàn luò huáng hūn hòu fēng kuáng zhòu gèng yàn zi liáo juān yǒu yuàn   tiān shàng ge xiāo   shòu          
xún chūn yuē   chóu chàng cēn nán jiù hán xiāng yóu zài jīn xiù yīn 绿 jué zhāng tái shū le   bàng huā suí liǔ      
hái niàn fǒu jiē liǎng yún qīng báo kōng huí shǒu yīn shū wèi yǒu wèn lín hóng shān cháng shuǐ yuǎn 鸿   zhī zài shén shí   hou