末五子篇 其五 胡先辈应麟

明代 王世贞
胡郎天挺豪,弱龄富篇咏。突窥济南室,摆脱信阳境。 高岭秀繁条,何所不辉映。顺风扬妙音,畴能不倾听。 沈思穷正变,广心饶比兴。牛耳终自归,蛾眉竟谁并。 已睹千刃翔,徒劳众口竞。
láng tiān tǐng háo   ruò líng piān yǒng kuī nán shì bǎi   tuō xìn yáng jìng    
gāo lǐng xiù fán tiáo   suǒ huī yìng shùn fēng yáng miào yīn chóu   néng qīng tīng    
shěn qióng zhèng biàn   guǎng 广 xīn ráo xīng niú ěr zhōng guī é   méi jìng shuí bìng    
qiān rèn xiáng   láo zhòng kǒu jìng