某日决烦难于贾毅君翌日作此
断梦寻思半是哀,漫天暝色黯窗台。红巾不蘸儒生泪,青眼谁怜屈子才。
砚涸丹黄成永诀,面傅粉墨竟将来。此身遭遍旁人妒,不抵苍天妒一回。
duàn
断
mèng
梦
xín
寻
sī
思
bàn
半
shì
是
āi
哀
,
màn
漫
tiān
天
míng
暝
sè
色
àn
黯
chuāng
窗
tái
台
。
。
hóng
红
jīn
巾
bù
不
zhàn
蘸
rú
儒
shēng
生
lèi
泪
,
qīng
青
yǎn
眼
shuí
谁
lián
怜
qū
屈
zǐ
子
cái
才
。
。
yàn
砚
hé
涸
dān
丹
huáng
黄
chéng
成
yǒng
永
jué
诀
,
miàn
面
fù
傅
fěn
粉
mò
墨
jìng
竟
jiāng
将
lái
来
。
。
cǐ
此
shēn
身
zāo
遭
biàn
遍
páng
旁
rén
人
dù
妒
,
bù
不
dǐ
抵
cāng
苍
tiān
天
dù
妒
yī
一
huí
回
。
。