某到郴几两月适当重阳而菊犹未开然江山清远又仙佛所居有足乐者因成鄙句以写离忧
重阳从古多伤感,逐客南来重叹嗟。镜里但惊添白发,樽前犹未见黄花。
求仙顿觉三山近,成佛无令一念差。习气平生都扫尽,更凭橘水洗尘沙。
chóng
重
yáng
阳
cóng
从
gǔ
古
duō
多
shāng
伤
gǎn
感
,
zhú
逐
kè
客
nán
南
lái
来
zhòng
重
tàn
叹
jiē
嗟
jìng
。
lǐ
镜
dàn
里
jīng
但
tiān
惊
bái
添
fà
白
zūn
发
,
qián
樽
yóu
前
wèi
犹
jiàn
未
huáng
见
huā
黄
花
。
qiú
求
xiān
仙
dùn
顿
jué
觉
sān
三
shān
山
jìn
近
,
chéng
成
fó
佛
wú
无
lìng
令
yī
一
niàn
念
chà
差
xí
。
qì
习
píng
气
shēng
平
dōu
生
sǎo
都
jǐn
扫
gèng
尽
,
píng
更
jú
凭
shuǐ
橘
xǐ
水
chén
洗
shā
尘
沙
。