蓦山溪·一阳才动

宋代 向子諲
一阳才动,万物生春意。试与问宫梅,到东合花枝第几。疏疏淡淡,冷艳雪中明,无俗调,有真香,正与人相倚。 非烟非雾,瑞色门阑喜。再拜引杯长,看两颊、红潮欲起。天教难老,风鬓绿如云,对玉笥,与芗林,岁岁花前醉。
yáng cái dòng   wàn shēng chūn shì wèn gōng méi   dào dōng huā zhī shū shū dàn dàn   lěng yàn xuě zhōng míng   diào   yǒu zhēn xiāng   zhèng rén xiāng
fēi yān fēi   ruì mén lán zài bài yǐn bēi zhǎng   kàn liǎng jiá hóng cháo tiān jiào nán lǎo   fēng bìn 绿 yún   duì   xiāng lín   suì suì huā qián zuì