驀山溪·一陽才動

宋代 向子諲
一陽才動,萬物生春意。試與問宮梅,到東合花枝第幾。疏疏淡淡,冷艷雪中明,無俗調,有真香,正與人相倚。 非煙非霧,瑞色門闌喜。再拜引杯長,看兩頰、紅潮欲起。天教難老,風鬢綠如雲,對玉笥,與薌林,歲歲花前醉。
yáng cái dòng   wàn shēng chūn shì wèn gōng méi   dào dōng huā zhī shū shū dàn dàn   lěng yàn xuě zhōng míng   diào 調   yǒu zhēn xiāng   zhèng rén xiāng
fēi yān fēi   ruì mén lán zài bài yǐn bēi zhǎng   kàn liǎng jiá hóng cháo tiān jiào nán lǎo   fēng bìn yún   duì   xiāng lín   suì suì huā qián zuì