蓦山溪 听雨
閒抛数点,似洒无情泪。一晌悄无声,尽教疑、轻狂调戏。
山溪蓦度,更不许人猜,浑似醉,全无谓,滥簸银河水。
元云空腻,无力支天坠。荷盖小亭亭,应难留、得琉璃脆。
孤镫昏闪,瘦影未分明,愁不寐,情谁系,梦也心魂碎。
xián
閒
pāo
抛
shǔ
数
diǎn
点
,
shì
似
sǎ
洒
wú
无
qíng
情
lèi
泪
yī
。
shǎng
一
qiāo
晌
wú
悄
shēng
无
jìn
声
,
jiào
尽
yí
教
qīng
疑
kuáng
、
tiáo
轻
xì
狂
调
戏
。
shān
山
xī
溪
mò
蓦
dù
度
,
gèng
更
bù
不
xǔ
许
rén
人
cāi
猜
,
hún
浑
sì
似
zuì
醉
,
quán
全
wú
无
wèi
谓
,
làn
滥
bǒ
簸
yín
银
hé
河
shuǐ
水
。
yuán
元
yún
云
kōng
空
nì
腻
,
wú
无
lì
力
zhī
支
tiān
天
zhuì
坠
hé
。
gài
荷
xiǎo
盖
tíng
小
tíng
亭
yìng
亭
,
nán
应
liú
难
dé
留
liú
、
li
得
cuì
琉
璃
脆
。
gū
孤
dèng
镫
hūn
昏
shǎn
闪
,
shòu
瘦
yǐng
影
wèi
未
fēn
分
míng
明
,
chóu
愁
bú
不
mèi
寐
,
qíng
情
shuí
谁
xì
系
,
mèng
梦
yě
也
xīn
心
hún
魂
suì
碎
。