蓦山溪·刘郎老矣

宋代 吴礼之
刘郎老矣,倦入繁华地。触目愈伤情,念陈迹、人非物是。共谁携手,落日步江村,临远水,对遥山,闲看烟云起。买牛卖剑,便作儿孙计。朋旧自荣华,也怜我、无名无利。箪瓢锺鼎,等是百年身,空妄作,枉迂回,贪爱从今止。
liú láng lǎo   juàn fán huá chù shāng qíng   niàn chén rén fēi shì gòng shuí xié shǒu   luò jiāng cūn   lín yuǎn shuǐ   duì yáo shān   xián kàn yān yún mǎi niú mài jiàn   biàn 便 zuò ér sūn péng jiù róng huá   lián míng dān piáo zhōng dǐng   děng shì bǎi nián shēn   kōng wàng zuò   wǎng huí   tān ài cóng jīn zhǐ