驀山溪·劉郎老矣

宋代 吳禮之
劉郎老矣,倦入繁華地。觸目愈傷情,念陳跡、人非物是。共誰攜手,落日步江村,臨遠水,對遙山,閒看煙雲起。買牛賣劍,便作兒孫計。朋舊自榮華,也憐我、無名無利。簞瓢鍾鼎,等是百年身,空妄作,枉迂迴,貪愛從今止。
liú láng lǎo   juàn fán huá chù shāng qíng   niàn chén rén fēi shì gòng shuí xié shǒu   luò jiāng cūn   lín yuǎn shuǐ   duì yáo shān   xián kàn yān yún mǎi niú mài jiàn   biàn 便 zuò ér sūn péng jiù róng huá   lián míng dān piáo zhōng dǐng   děng shì bǎi nián shēn   kōng wàng zuò   wǎng huí   tān ài cóng jīn zhǐ