墨菊二首 其一

明代 李东阳
白露被原隰,黄菊秋始花。馀馨引遥袂,采掇初还家。 秀色虽可玩,玩久不复华。入画清且古,为诗正而葩。 幽怀托挥写,庶用传无涯。持此问真幻,无言空自嗟。
bái bèi yuán   huáng qiū shǐ huā xīn yǐn yáo mèi cǎi   duō chū huán jiā    
xiù suī wán   wán jiǔ huá huà qīng qiě wèi   shī zhèng ér    
yōu huái 怀 tuō huī xiě   shù yòng chuán chí wèn zhēn huàn   yán kōng jiē