闵雨

宋代 陆游
黄沙白雾昼常昏,嗣岁丰凶讵易论。 寂寂不闻秧鼓劝,哑哑实厌水车翻。 粟囷久尽无遗粒,泪席尝沾有旧痕。 闻道忧民又传诏,苍生何以报君恩?
huáng shā bái zhòu cháng hūn   suì fēng xiōng lùn  
wén yāng quàn   shí yàn shuǐ chē fān  
qūn jiǔ jǐn   lèi cháng zhān yǒu jiù hén  
wén dào yōu mín yòu chuán zhào   cāng shēng bào jūn ēn