閔雨

宋代 陸游
黃沙白霧晝常昏,嗣歲豐凶詎易論。 寂寂不聞秧鼓勸,啞啞實厭水車翻。 粟囷久盡無遺粒,淚席嘗沾有舊痕。 聞道憂民又傳詔,蒼生何以報君恩?
huáng shā bái zhòu cháng hūn   suì fēng xiōng lùn  
wén yāng quàn   shí yàn shuǐ chē fān  
qūn jiǔ jǐn   lèi cháng zhān yǒu jiù hén  
wén dào yōu mín yòu chuán zhào   cāng shēng bào jūn ēn