闽僧馈红糟炒笋

宋代 李之仪
食饱舐指老更深,饥肠南北常攲崟。曾作闽山对岸客,海舶供看常相寻。 一路埃尘春几换,荤膻裂脑愁举桉。淮陵巨海不多程,多情谁杀能鸣雁。 道人雅好逾千金,短茁渍味羞春林。呼儿绩饭不知饱,未彻已到闽山阴。 孤风冷石常齿齿,不忘南音似君子。寂寞相求义愈高,岂特今朝共邻里。
shí bǎo shì zhǐ lǎo gēng shēn   cháng nán běi cháng yín céng zuò mǐn shān duì àn   hǎi gōng kàn cháng xiāng xún
āi chén chūn huàn   hūn shān liè nǎo chóu ān huái líng hǎi duō chéng   duō qíng shuí shā néng míng yàn
dào rén hǎo qiān jīn   duǎn zhuó wèi xiū chūn lín ér fàn zhī bǎo   wèi chè dào mǐn shān yīn
fēng lěng shí cháng chǐ 齿 chǐ 齿   wàng nán yīn shì jūn zi xiāng qiú gāo   jīn zhāo gòng lín