悯日杂言

明代 沈周
日既去,日复来,来如赴,去如颓。来是谁约,去是谁推。 一来一去,彼此自禅续,无与我与,何故使我心惊猜。 似乎少年有根是汝拔,老丑无种是汝栽。百年所算三万六千日,自我而数指作枚。 我今行年已七十,历日二万五千枚。所该百而去七大大半,又复使我心惊呆。 虽欲不惊呆,猛见霜丝雪缕垂两腮。何况人生不满百,疾乌捷兔又如此而相催。 我思天地灵长之气,十二万九千六百年,然后运穷劫尽荡而为灰。 吾人亦谓参三才。胡乃其气短索,不得相追陪。准天地而言人,眇尘海之一埃。 嘅岁月之玩人,同古今而一雷。我无长绳系日住,亦无长戈挥日回。 亦不知学仙能久视,亦不知托佛能轮回。而今而后,去之日付一杯,来之日付一杯。 不忧罄其瓶、耻其罍。春暖秋凉、山边水隈,访黄菊、寻白梅。 秋月自与吾虑净,春云自与吾怀开。昼游之地吾蓬莱,夕息之处吾夜台。 以殇视我吾老大,以彭视我吾婴孩。信寿夭吾何以外,请享此见在,不乐胡为哉。
  lái   lái   tuí lái shì shuí yuē   shì shuí tuī    
lái   chán     shǐ 使 xīn jīng cāi  
shào nián yǒu gēn shì   lǎo chǒu zhǒng shì zāi bǎi nián suǒ suàn sān wàn liù qiān   ér shù zhǐ zuò méi    
jīn xíng nián shí   èr wàn qiān méi suǒ gāi bǎi ér bàn yòu   shǐ 使 xīn jīng dāi    
suī jīng dāi   měng jiàn shuāng xuě chuí liǎng sāi kuàng rén shēng mǎn bǎi   jié yòu ér xiāng cuī    
tiān líng cháng zhī   shí èr wàn jiǔ qiān liù bǎi nián   rán hòu yùn qióng jié jǐn dàng ér wèi huī  
rén wèi cān sān cái nǎi duǎn suǒ   xiāng zhuī péi zhǔn tiān ér yán rén miǎo chén   hǎi zhī āi      
kǎi suì yuè zhī wán rén   tóng jīn ér léi cháng shéng zhù   cháng huī huí    
zhī xué xiān néng jiǔ shì   zhī tuō néng lún huí ér jīn ér hòu   zhī bēi lái   zhī bēi    
yōu qìng píng chǐ léi chūn nuǎn qiū liáng shān biān shuǐ wēi fǎng huáng   xún 访 bái méi          
qiū yuè jìng   chūn yún huái 怀 kāi zhòu yóu zhī péng lái   zhī chù tái    
shāng shì lǎo   péng shì yīng hái xìn shòu yāo 寿 wài qǐng   xiǎng jiàn zài   wéi zāi