明月词

宋代 曹勋
明月,明月。 出沧溟,历丹阙。 飞盖念西园,笙歌想南国。 灵波如电泻高丘,云幄和烟锁空碧。 人间何事怨别离,自昔循环有今昔。 今昔虽同事不同,昔时宫馆今荆棘。 汉家陵阙变池塘,吴楚江山异南北。 明月那知古与今,治乱昏明有通塞。 我原三纲不愆,四时不忒, 天地清宁,人物获职。 白兔不见辱于暇蟆,黄发蒙照临之大德。 非明月之宣功兮,则吾何知其为顺帝之则。
míng yuè   míng yuè
chū cāng míng   dān quē
fēi gài niàn 西 yuán   shēng xiǎng nán guó
líng diàn xiè gāo qiū   yún yān suǒ kōng
rén jiān shì yuàn bié   xún huán yǒu jīn
jīn suī tóng shì tóng   shí gōng guǎn jīn jīng
hàn jiā líng què biàn chí táng   chǔ jiāng shān nán běi
míng yuè zhī jīn   zhì luàn hūn míng yǒu tōng sāi
yuán sān gāng qiān   shí  
tiān qīng níng   rén huò zhí
bái jiàn xiá   huáng mēng zhào lín zhī
fēi míng yuè zhī xuān gōng   zhī wèi shùn zhī