明月詞

宋代 曹勛
明月,明月。 出滄溟,歷丹闕。 飛蓋念西園,笙歌想南國。 靈波如電瀉高丘,雲幄和煙鎖空碧。 人間何事怨別離,自昔循環有今昔。 今昔雖同事不同,昔時宮館今荊棘。 漢家陵闕變池塘,吳楚江山異南北。 明月那知古與今,治亂昏明有通塞。 我原三綱不愆,四時不忒, 天地清寧,人物獲職。 白兔不見辱於暇蟆,黃髮蒙照臨之大德。 非明月之宣功兮,則吾何知其為順帝之則。
míng yuè   míng yuè
chū cāng míng   dān quē
fēi gài niàn 西 yuán   shēng xiǎng nán guó
líng diàn xiè gāo qiū   yún yān suǒ kōng
rén jiān shì yuàn bié   xún huán yǒu jīn
jīn suī tóng shì tóng   shí gōng guǎn jīn jīng
hàn jiā líng què biàn chí táng   chǔ jiāng shān nán běi
míng yuè zhī jīn   zhì luàn hūn míng yǒu tōng sāi
yuán sān gāng qiān   shí  
tiān qīng níng   rén huò zhí
bái jiàn xiá   huáng mēng zhào lín zhī
fēi míng yuè zhī xuān gōng   zhī wèi shùn zhī