明日同数公复登山忽闻履声乃审知也携和诗三篇来复用韵作一首

宋代 赵蕃
松间谡谡冲浮埃,跫然谁能为余来。凭高所历故已下,得君更觉争崔嵬。 兹山不到近十载,频日能来已再回。人生万事每如此,而欲取必真愚哉。 袖衔文书辱持似,快读不待纸尾开。金声讵须掷地出,隐隐自杂山风哀。 吾曹用意果痴绝,非尔何以娱岁月。明当举似子王子,不但慰归仍赋别。
sōng jiān chōng āi   qióng rán shuí néng wéi lái píng gāo suǒ xià de   jūn gèng jué zhēng cuī wéi    
shān dào jìn shí zài   pín néng lái zài huí rén shēng wàn shì měi ér   zhēn zāi    
xiù xián wén shū chí shì   kuài dài zhǐ wěi kāi jīn shēng zhì chū yǐn   yǐn shān fēng āi    
cáo yòng guǒ chī jué   fēi ěr suì yuè míng dāng zi wáng   dàn wèi guī réng bié