明日同數公復登山忽聞履聲乃審知也攜和詩三篇來復用韻作一首

宋代 趙蕃
松間謖謖沖浮埃,跫然誰能為余來。憑高所歷故已下,得君更覺爭崔嵬。 茲山不到近十載,頻日能來已再回。人生萬事每如此,而欲取必真愚哉。 袖銜文書辱持似,快讀不待紙尾開。金聲詎須擲地出,隱隱自雜山風哀。 吾曹用意果痴絕,非爾何以娛歲月。明當舉似子王子,不但慰歸仍賦別。
sōng jiān chōng āi   qióng rán shuí néng wéi lái píng gāo suǒ xià de   jūn gèng jué zhēng cuī wéi    
shān dào jìn shí zài   pín néng lái zài huí rén shēng wàn shì měi ér   zhēn zāi    
xiù xián wén shū chí shì   kuài dài zhǐ wěi kāi jīn shēng zhì chū yǐn   yǐn shān fēng āi    
cáo yòng guǒ chī jué   fēi ěr suì yuè míng dāng zi wáng   dàn wèi guī réng bié