明卿以古诗见贻谓同日得吾兄弟书且感子与之讣辞旨酸楚仆所倚和几不忍读矣

明代 王世贞
北风摧雁行,一飞一栖止。虽不罥网罗,相距数千里。 噭噭双鸣声,何当堕江汜。赖此同心人,征弦寄流水。 俯仰天地间,慨焉数知己。晨宿次第沈,夕照易迁晷。 毋为往者叹,来者孰离此。生味日以漓,代舍日以圮。 抱此百世知,有涯谁为纪。荆棘旦暮长,幸其当涂轨。 寄声勉加餐,相将保田里。
běi fēng cuī yàn háng   fēi zhǐ suī juàn wǎng luó xiāng   shù qiān    
jiào jiào shuāng míng shēng   dāng duò jiāng lài tóng xīn rén zhēng   xián liú shuǐ    
yǎng tiān jiān   kǎi yān shù zhī chén 宿 shěn   zhào qiān guǐ    
wèi wǎng zhě tàn   lái zhě shú shēng wèi dài   shè    
bào bǎi shì zhī   yǒu shuí wèi jīng dàn zhǎng xìng   dāng guǐ    
shēng miǎn jiā cān   xiāng jiāng bǎo tián