明明处士挽诗

明代 杨士奇
岧峣金螺山,螺山水逶迤。螺水逝不还,螺山空云飞。 我怀贤达人,寂寞今安之。在世无所系,去去忽如遗。 郁郁乔松树,舟车谅所宜。何为南山中,空负高洁姿。 寒暑若循环,四时屡迁移。傲兀冰与霜,欣荣迟暮时。 中有丹凤雏,五章备羽仪。高举戾阿阁,嗈嗈鸣朝曦。 凤雏忽已去,乔松复倾摧。瞻望杳不及,行者皆歔欷。 俯仰念畴昔,我独有馀悲。矫首睇螺山,阁泪书此辞。
tiáo yáo jīn luó shān   luó shān shuǐ wēi luó shuǐ shì hái luó   shān kōng yún fēi    
huái 怀 xián rén   jīn ān zhī zài shì suǒ      
qiáo sōng shù   zhōu chē liàng suǒ wéi nán shān zhōng kōng   gāo jié   姿  
hán shǔ ruò xún huán   shí qiān ào bīng shuāng xīn   róng chí shí    
zhōng yǒu dān fèng chú   zhāng bèi gāo ā yōng   yōng míng cháo    
fèng chú   qiáo sōng qīng cuī zhān wàng yǎo xíng   zhě jiē    
yǎng niàn chóu   yǒu bēi jiǎo shǒu luó shān   lèi shū